Wikisource viwikisource https://vi.wikisource.org/wiki/Trang_Ch%C3%ADnh MediaWiki 1.47.0-wmf.6 first-letter Phương tiện Đặc biệt Thảo luận Thành viên Thảo luận Thành viên Wikisource Thảo luận Wikisource Tập tin Thảo luận Tập tin MediaWiki Thảo luận MediaWiki Bản mẫu Thảo luận Bản mẫu Trợ giúp Thảo luận Trợ giúp Thể loại Thảo luận Thể loại Chủ đề Thảo luận Chủ đề Tác gia Thảo luận Tác gia Trang Thảo luận Trang Mục lục Thảo luận Mục lục Biên dịch Thảo luận Biên dịch TimedText TimedText talk Mô đun Thảo luận Mô đun Event Event talk Đề tài Bản mẫu:Tác phẩm đầu tiên 10 22390 205546 89249 2026-06-10T02:12:09Z ~2026-34200-42 20279 205546 wikitext text/x-wiki {{{{{|safesubst:}}}#ifeq: {{{{{|safesubst:}}}lc:{{{header|{{{tiêu đề|}}}}}}}} | không | Xin chào| == Hoan nghênh! == Xin chào}}<noinclude>, A,</noinclude><includeonly>{{{{{|safesubst:}}}#if:{{{{{|safesubst:}}}IsIPAddress|{{{{{|safesubst:}}}BASEPAGENAME}}}}||, {{{{{|safesubst:}}}BASEPAGENAME}},}}</includeonly> và [[Trợ giúp:Giới thiệu|hoan nghênh]] bạn đã tham gia vào Wikisource! {{{{{|safesubst:}}}#if:{{{thanks|{{{cảm ơn|}}}}}}|Xin cảm ơn [[Special:Contributions/{{{{{|safesubst:}}}PAGENAME}}|những đóng góp của bạn]].}} Tôi hy vọng bạn thích nơi này và quyết định ở lại đây. Tuy nhiên, một hoặc một số trang do bạn tạo ra, như [[Lên sáu/Vần chữ chính đứng trên chữ phụ]] dường như không phù hợp với một số [[Wikisource:Quy định và hướng dẫn|hướng dẫn]] của Wikisource, và có thể sẽ bị đưa ra khỏi Wikisource. Dưới đây là một số liên kết có thể có ích cho bạn: * [[Trợ giúp:Nội dung|Các trang trợ giúp]] * [[Wikisource:Cẩm nang biên soạn|Cẩm nang biên soạn]] * [[Wikisource:Những gì thuộc về Wikisource|Những gì thuộc về Wikisource]] * [[Wikisource:Quy định về bản quyền|Quy định về bản quyền]] * [[Trợ giúp:Thêm văn kiện|Cách bổ sung văn kiện mới]] * [[Trợ giúp:Sửa đổi Wikisource|Cách soạn thảo văn kiện]] * [[Trợ giúp:Thêm hình ảnh|Sử dụng hình ảnh trong văn kiện]] Tôi hy vọng bạn sẽ thích tạo văn kiện ở đây và trở thành một thành viên lâu dài của Wikisource! Vui lòng "ký tên" mình bằng bốn dấu ngã (<nowiki>~~~~</nowiki>); hệ thống sẽ tự động ghi lại tên bạn và ngày tháng. Nếu bạn cần thêm trợ giúp, hãy đặt câu hỏi tại [[Wikisource:Yêu cầu giúp đỡ]] hoặc hỏi tôi tại {{{{{|safesubst:}}}#if:{{{2|}}}|[[Thảo luận Thành viên:{{{2}}}|trang thảo luận của tôi]]|trang thảo luận của tôi}}. <!-- Bản mẫu:Tác phẩm đầu tiên --> Một lần nữa, hoan nghênh bạn!&nbsp;~~<includeonly>~~</includeonly><noinclude>~~</noinclude><noinclude> {{Documentation}} <!-- Please add this template's categories to the /doc subpage - thanks! --> </noinclude> 5kv7xupkpkhk8nx2nqw3vskp0sp0bca Thảo luận:Lên sáu/Vần chữ chính đứng trên chữ phụ 1 72298 205547 2026-06-10T03:15:42Z ~2026-34200-42 20279 Mục mới: /* a */ 205547 wikitext text/x-wiki == a == a – [[Đặc biệt:Đóng góp/&#126;2026-34200-42|&#126;2026-34200-42]] ([[Thảo luận Thành viên:&#126;2026-34200-42|thảo luận]]) 03:15, ngày 10 tháng 6 năm 2026 (UTC) q4210sk004l8vozl025ioka0e1j5ejo Trang:Tien bac bac tien.pdf/83 104 72299 205548 2026-06-10T10:10:04Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205548 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 81 —|}}</noinclude>Hễ nó để mầy rồi, tao gả chỗ khác coi có giàu sang bằng mười nó hay không. » Lối chạng-vạng tối, Lý-như-Bình vô nhà bà Phủ mà mét với bà và Đỗ-Thị rằng Thanh-Huê không lo làm ăn, không chịu coi sóc việc nhà, cứ đánh bài đánh bạc hoài anh ta la dức nhiều phen mà không nghe nên hồi sớm {{sic|mơi|mới}} giận phải đánh vài bốp tai mà trừng trị. Anh ta lại xin mẹ với cô rầy giùm đặng Thanh-Huê bỏ tánh cũ, chớ bấy giờ nhà nghèo rồi, nếu cứ xa xí bạc bài hoài, thì chắc chẳng khỏi mang hại. Thanh-Huê núp trong buồng, lóng tai nghe chồng nói như vậy, liền bước ra cải lẽ, nói nhiều lời hỗn hào, mà miệng lại tía-lia, Như-Bình nói không lại, nên Như-Bình phải lẽ mà thành ra người quấy. Đỗ-Thị vẩn có tánh binh con, mà lại hồi sớm mơi nghe bà Phủ biểu Thanh-Huê đừng thèm về ở với Như-Bình nữa, nên bà nói dọng cay đắng rằng: « Thôi, mầy chẳng cần phải nói nhiều lời. Tao biết rồi hết: tại tao nghèo nên con tao mới mang tiếng hư, chớ hồi trước tao có tiền nhiều thì con tao nó tử-tế, có chuyện chi đâu. Nó hư thôi mầy vô Tòa mà để nó đi, mầy để nó rồi coi nó có chết đói hay không. » {{nop}}<noinclude></noinclude> 2vrj1v2yk6lj1otxot2n5z0u9n9lfse Trang:Tien bac bac tien.pdf/84 104 72300 205549 2026-06-10T10:10:05Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205549 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 82 —|}}</noinclude>Như-Bình tưởng vợ mình quấy, vô mét đặng mẹ vợ rầy la nó rồi đem nó về, chẳng dè mẹ vợ trở lại trách mình, còn cô vợ thì ngồi chừ bự, nên anh ta buồn quá, bèn đứng dậy cáo từ, không muốn phân phải quấy chi nữa hết. Đêm ấy Thanh-Huê nói chuyện với mẹ thì vui vẻ như thường; nếu người ngoài dòm vô thì không ai dè cô xích-mích với chồng bao giờ. Còn Thanh-Kiều ngồi dựa bên đó mà trí lại lo ra, cứ suy nghĩ hoài, không hiểu cô mình hồi sớm mai dắc mình đi chơi đó có ý riêng chi chăng. Cách vài ngày có bà Chúa-Tàu Phị đến nhà thăm bà Phủ. Đỗ-Thị ngồi một bên bà Phủ mà nói chuyện với khách một hồi rồi lên lầu hối Thanh-Kiều thay áo đổi quần đặng xuống chào bà Chúa-Tàu. Thanh-Kiều giục-giặc không muốn đi. Đỗ-Thị rầy và nói rằng tại ý bà Phủ muốn như vậy, không nên cải, nên cực chẳng đã Thanh-Kiều phải vưng lời. Thanh-Kiều chào bà Chúa-Tàu thì thấy sắc mặt bà vui lắm, mà bà lại cứ ngó cô trân-trân. Thanh Kiều chào rồi thì rút lên lầu mà nằm: còn Thanh-Huê thì xẩn-bẩn gần chỗ khách ngồi, bề ngoài làm bộ lo nước lo trầu mà bề trong thiệt muốn nghe nói chuyện. {{nop}}<noinclude></noinclude> dlmk2aco1vfr4uuan7jh9y20u4fdxak Trang:Tien bac bac tien.pdf/85 104 72301 205550 2026-06-10T10:10:07Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205550 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 83 —|}}</noinclude>Cô nghe bà Chúa-Tàu nói với bà Phủ và Đỗ-Thị rằng bà thấy Thanh-Kiều dung nhan tuấn tú, đi đứng dịu-dàng bà đem lòng thương, mà con bà là Triệu-Cố thấy Thanh-Kiều nó cũng chịu rồi, nên bà xin bà Phủ với Đỗ-Thị gả Thanh-Kiều cho con bà, định cho cưới bữa nào bà cũng chịu hết, song cưới gắp chừng nào càng tốt chừng nấy. Bà Phủ bèn mở hơi hỏi coi bà Chúa-Tàu tính cho nữ-trang những vật chi thì bà Chúa-Tàu suy nghĩ một hồi rồi bà nói rằng nhà bà không thiếu chi vòng chuyền, vậy bà tính cho hai chiếc vòng hột xoàn, 3 sợi chuyền hột xoàn, một bộ cà-rá, một đôi bông tai, một cây ghim cổ, và một cây thẻ giắt đầu, đều nhận hột xoàn hết thảy, đặng cho đủ bộ vận con gái. Đỗ-Thị mừng quá, chưa kịp nói tới chuyện đòi tiền đồng, thì bà Chúa-Tàu lại nói bà sẽ cho mười mớ áo với ba ngàn đồng bạc đặng cho con dâu vui lòng. Đỗ-Thị muốn đòi tiền đồng thêm cho đủ số 5 ngàn, song ngó thấy bà Phủ gặt đầu mà cười, tưởng bà đã chịu rồi, lại nghĩ người ta cho hột xoàn nhiều quá, không lẽ mình còn đòi thêm nữa, nên bà lặng thinh cứ ngồi chúm-chím cười hoài. {{nop}}<noinclude></noinclude> kbnb72xyo1rtbqqg8hb5q4ht4mj1mx8 Trang:Tien bac bac tien.pdf/86 104 72302 205551 2026-06-10T10:10:10Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205551 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 84 —|}}</noinclude>Chừng bà Chúa-Tàu về rồi, bà Phủ mới hỏi Đỗ-Thị rằng: — Tao đã biểu mầy đòi 5 ngàn tiền đồng, sao bả nói 3 ngàn mà mầy lặng thinh không chịu đòi thêm? — Tôi thấy bả tử-tế, tính cho nữ-trang nhiều quá, nên tôi không nỡ đòi nữa. — Mầy ngu quá! Mầy phải đòi tiền đồng nhiều mầy mới có lợi, chớ nữ-trang dầu bả cho bao nhiêu con mầy nó cũng đem về nhà bả, mầy ăn được hay sao? Đỗ-Thị ngồi lặng thinh, sắc mặt không vui, chắc là trong trí thầm tiếc vì vị bụng mà mất tới 2 ngàn đồng bạc. Cách một hồi lâu rồi Đỗ-Thị mới nói rằng: « Không hại gì, mình ở tử-tế với người ta, có lẽ ngày sau mình còn nhờ nhiều nữa. Con Thanh-Kiều vào được nhà đó không lẽ nó không đút nhét mà nuôi tôi. » Trong lúc bà Phủ với Đỗ-Thị nói chuyện thì Thanh-Huê thót lên lầu mà thuật hết đầu đuôi mọi việc cho Thanh-Kiều nghe, kể đủ nữ-trang của bà Chúa-tàu tính cho, rồi lại hớn-hở khen Thanh-Kiều có phước lớn. Thanh-Kiều nghe nói chưng-hửng rồi ngồi xụ mặt, hai hàng nước<noinclude></noinclude> h0742rwink2zzs5jbuu3r4jnyxdqk2a Trang:Tien bac bac tien.pdf/87 104 72303 205552 2026-06-10T10:10:11Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205552 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 85 —|}}</noinclude>mắt chảy ròng-ròng. Thanh-Huê thấy vậy mới hỏi tại sao mà có chồng giàu lại không vui. Thanh-Kiều ngó chị trân-trân và đáp rằng: « Em đã nhứt nguyện không lấy chồng, bởi vậy dầu ai đem một xe hột xoàn mà cưới em cũng không vui nữa. » Thanh-Huê lật-đật xuống mét với bà Phủ rằng Thanh-Kiều nói không chịu lấy chồng. Đỗ-Thị rầy Thanh-Huê sao lại tọc mạch nói cho Thanh-Kiều biết trước làm chi, rồi bà Phủ biểu con Lại lên kêu Thanh-Kiều xuống cho bà dạy việc. Thanh-Kiều vừa bước xuống lầu thì bà Phủ hỏi rằng: « Tao với mẹ mầy tính kiếm chỗ giàu có mà gả mầy cho mầy nhờ, sao mầy lại nói với chị mầy rằng mầy không chịu lấy chồng? Đừng có nói bậy như vậy nữa tao đánh chết đa. Phận mầy bây giờ côi-cúc, mẹ con không có cơm ăn; chỗ nầy người ta thương mầy nên tính cưới mầy mà đi đồ nữ-trang với tiền đồng đến một hai muôn đồng bạc; mầy đã bị chồng bỏ, bây giờ được như vậy thì may lắm, còn nói nhỏng-nhẻo giống gì đó? » Thanh-Kiều và khóc và nói rằng: « Bẩm cô, thân con là con gái, nếu phải lấy chồng thì<noinclude></noinclude> mocq4txzdgtp8ciymujoxgfezyjiwdi Trang:Tien bac bac tien.pdf/89 104 72304 205553 2026-06-10T10:10:16Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205553 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 87 —|}}</noinclude>thì biết than phiền với ai, bởi vậy cô có buồn thì lén khóc thầm mà thôi, chớ không nói chi hết. Bà Chúa-tàu định ngày rồi, bữa nọ bà dắc Triệu-Cố đến mà cho đồ nữ-trang và nạp tiền đồng. Đồ nữ-trang sấp đủ trên quả, món nào nhận hột-xoàn cũng lớn, lại có để 30 tấm giấy săng dựa bên đó nữa, song bà Chúa-tàu xin cho Thanh-Kiều ra chào rồi bà sẽ cho. Đỗ-Thị nói nhỏ với Thanh-Huê, biểu lên kêu Thanh-Kiều xuống mà chào mẹ chồng. Thanh-Huê đi một hồi lâu rồi mà không thấy Thanh-Kiều xuống. Đỗ-Thị nóng nảy mới đi lên lầu mà thúc. Bà lên tới đó, thấy Thanh-Kiều đầu tóc rối nùi, áo quần chưa thay, bà giận quá mắng rằng: « Sao không gỡ đầu thay áo xuống mà chào người ta, đồ đĩ ngựa? Để người ta ngồi chờ hoài đó sao? » Thanh-Huê tiếp nói rằng: « Từ nãy đến giờ tôi biểu hết sức mà không được, má làm sao đó má làm. » Đỗ-Thị nắm tay kéo Thanh-Kiều biểu đi gỡ đầu. Thanh-Kiều ngồi trân-trân như khúc cây, không thèm nói đi nói lại, mà cũng không chịu chải gỡ. Đỗ-Thị giận quá vả hai ba vả, Thanh-Kiều không khóc mà cũng không nói. Đỗ-Thị làm dữ không được túng phải dỗ ngọt; mà nói êm Thanh-Kiều cũng không thèm nghe, bà<noinclude></noinclude> ooewmnv6jz6k4q5npdbeg8wtpmnvset Trang:Tien bac bac tien.pdf/88 104 72305 205554 2026-06-10T10:10:16Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205554 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 86 —|}}</noinclude>chọn nơi nhơn nghĩa, chớ có phải bán thân hay sao mà lựa chỗ nhiều tiền ». Đỗ-Thị chận mà nói rằng: « Con chưa hiểu việc gì, đừng có nói bậy như vậy cô con đánh chết đa. Để má nói cho con nghe: bà Chúa-Tàu Phị giàu lắm, bà nói mà cưới con cho con trai út của bà. Bà hứa cho đồ nữ-trang đủ hết không thiếu món nào, mà thứ nào cũng nhận hột xoàn hết thảy. Bà lại đi tiền đồng cho má ba ngàn, con có chồng giàu sang sung sướng mà má lại có vốn làm ăn, ấy thiệt là phước đức của ông bà để lại nên mới được như vậy đó đa con. Thôi, con lên lầu mà chơi đi, đừng có nói bậy nói bạ không nên. Đi đi.... Thanh-Huê, dắc em lên lầu đi con. » Thanh-Huê vưng lời mẹ, liền nắm tay dắc Thanh-Kiều lên lầu. Thanh-Kiều chun vô mùng mà nằm, nhớ mấy lời mẹ khuyên đó thì hổ thẹn phận gái, đau đớn lòng ngay vô cùng. Làm con gái tưởng là được chọn chỗ nhơn nghĩa mà gởi phận trao thân, chớ nào dè phải làm như một món hàng, lựa chỗ nào cao giá mới bán, thân phận như vầy nếu sống càng thêm nhơ nhuốc chớ không ích gì. Trong lòng cô lấy làm đau-đớn chịu không được, nhưng mà mẹ như vậy, cô như vậy, chị cũng như vậy nữa,<noinclude></noinclude> gn1de75ikmpiw16s2kfn4ufxd3nrgte Trang:Tien bac bac tien.pdf/90 104 72306 205555 2026-06-10T10:10:18Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205555 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 88 —|}}</noinclude>nổi giận muốn đánh chết cho rồi, ngặt có khách ngồi dưới, không lẽ hành hung náo động, cùng thế bà phải xuống nói dối rằng Thanh-Kiều nóng lạnh nên không chào được. Bà Chúa-tàu bèn nói: « Thôi, để bữa nào nó mạnh rồi tôi sẽ lại mà cho đồ và định ngày cưới luôn thể. » Bà nói như vậy rồi tom góp đồ nữ-trang và 30 tấm giấy săng mà bỏ vào quả và từ bà Phủ với Đỗ-Thị mà về. Khách vừa ra khỏi cửa thì Đỗ-Thị ngó bà Phủ mà nói rằng: « Nó ngồi trân-trân ở trên lầu, mà tôi biểu xuống chào người ta nó không chịu xuống. » Bà Phủ nghe nói thì cắn răng trợn mắt, xâm-xâm đi lên lầu. Đỗ-Thị cũng bươn-bả đi theo bà. Bà Phủ thấy Thanh-Kiều đương ngồi trên ghế mà khóc, bà không thèm nói chi hết, {{sic|vói|với}} tay lấy cây chổi lông gà móc dựa cửa rồi trở cán quất bổ trên đầu Thanh-Kiều hơn một chục roi và chưởi rằng: « Đu mẹ ông bà ông vải mầy, mầy cả gan dám trái ý tao há! Mầy có cứng đầu cứng cổ thì đi ra khỏi nhà tao cho mau, đi ra làm đĩ đi, đừng có ở đây nữa. » Bà đánh mệt rồi quăng chổi ngồi nghỉ mà cũng còn mắng thêm rằng: « Loài mầy là loài trâu loài chó, nên mới không biết tốt xấu, không<noinclude></noinclude> 1gd91287iv1v6bhxz6xbds600ys2ks0 Trang:Tien bac bac tien.pdf/91 104 72307 205556 2026-06-10T10:10:20Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205556 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 89 —|}}</noinclude>biết phải quấy, chớ người ta thì không lẽ ngu dại như vậy bao giờ. Cha mẹ nghèo mạt rồi, bây giờ thình-lình có được một hai muôn đồng, lại còn được vào nhà giàu lớn, ở trong thì có kẻ hầu hạ, sung sướng như tiên, ra ngoài thì ngồi xe hơi, hột xoàn chói cùng mình, mà lại không chịu, vậy chớ mầy đợi ông vua đi nói mầy mới ưng phải hôn? » Đỗ-Thị nghe nhắc tới hột xoàn bà tức quá, dằn không được, nên bà lượm cây chổi tiếp đánh Thanh-Kiều nữa. Thanh-Kiều từ trên mặt xuống tới dưới lưng, tay chưn đầu cổ bị roi đánh lằn ngan lằn dọc, cô đau quá nên khóc thúc-thích, song không than phiền chi hết. Hai bà đánh mỏi tay rồi theo cật hỏi coi tại cớ nào mà Thanh-Kiều không ưng Triệu-Cố. Thanh-Kiều cứ lặng thinh hoài. Bà Phủ nói rằng: « Tao biết rồi, chắc là con này nó lấy trai rồi, nên mới kỳ khôi như vậy chớ gì! ». Thanh-Kiều nghe mấy lời nhục-nhã ấy thì giựt mình, nhướng mắt ngó bà Phủ trân-trân. Đỗ-Thị bước lại vịn vai rồi hỏi rằng: « Vậy chớ tại sao mà mầy không ưng chỗ nầy, mầy nói cho tao nghe thử coi ». Thanh-Kiều châu mày suy nghĩ một hồi rồi nói nhỏ nhỏ rằng: « Con đã nguyện không lấy<noinclude></noinclude> oxx8c3yye5zyfmtchp3z3pumf1xn3l9 Trang:Tien bac bac tien.pdf/92 104 72308 205557 2026-06-10T10:10:23Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205557 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 90 —|}}</noinclude>chồng, mà chỗ đó là con chệt nên con không chịu ». Hai bà nghe nói thì ngó nhau rồi dắc nhau đi xuống. Thanh-Huê ngó em, đã không chút thương yêu mà lại có sắc giận, nên hứ một cái rồi cũng theo mẹ với cô mà đi xuống. Thanh-Kiều leo lên giường nằm mà khóc. Trưa bữa ấy không ai kêu ăn cơm, mà Thanh-Kiều cũng không biết đói. Đến xế Thanh-Kiều mình mẩy nóng hực, nên nằm mê-man, không biết chi hết. Bà Phủ với Đỗ-Thị bàn tính với nhau phải chậm-chậm mà dỗ Thanh-Kiều, chớ không nên {{sic|cường|cưỡng}} bức, bởi vậy chừng đến bữa cơm chiều mới sai Thanh-Huê lên kêu Thanh-Kiều xuống ăn cơm. Thanh-Huê nắm tay thì nóng hổi, nên lật-đật chạy xuống nói cho mẹ hay. Đỗ-Thị lên rờ cùng mình, thấy Thanh-Kiều nóng mê, bèn lấy dầu gió mà thoa rồi {{sic|đấp|đắp}} mền và đóng cửa sổ lại cho kín. Thanh-Kiều nóng mê-man luôn tới một ngày sau nữa; bà Phủ sợ mới sai đi rước quan thầy-thuốc coi mạch mà điều trị. Quan thầy-thuốc thấy Thanh-Kiều có lằn roi đầy mặt đầy mình thì hỏi Đỗ-Thị với bà Phủ vậy chớ<noinclude></noinclude> 98tbdwithskj8j9dqek1rg1p5ouoezh